Ngưu Kiện nói:
- Xin Nguyên soái rộng lượng để tôi kể lại mọi việc cho Nguyên soái nghe. Nguyên việc đoạt chinh y đó là do Tôn Vân viết thơ sai người đem đến Ma Bàng sơn khiến anh em tôi làm như vậy. Anh em tôi làm lỡ chuyện nay nghĩ lại thì ăn năn, nên đem chinh y dâng lại cho Nguyên soái để chuộc tội.
Nguyên soái hỏi:
- Vậy chớ Tôn Vân là người thế nào mà sai khiến các ngươi .
Ngưu Kiện nói:
- Tôn Vân là em ruột Tôn Tú.
Nguyên soái hỏi Địch Thanh:
- Vậy ngài có thù chi với Tôn Tú và Tôn Vân chăng?
Địch Thanh thuật hết sự tình cho Dương Nguyên soái nghe.
Nguyên soái lại hỏi Ngưu Kiện:
- Vậy thơ của Tôn Vân bây giờ ở đâu?
Ngưu Kiện nói:
- Thơ lúc ấy tôi đốt trại thì đã cháy rụi hết rồi.
Nguyên soái nói:
- Phải chi thơ ấy mà còn thời ta cũng bảo tấu với triều đình đặng trừ mối hiểm họa.
Địch Thanh nói:
- Xin Nguyên soái để thủng thỉnh rồi bọn nịnh thần cũng phải bị loại trừ. Còn Ngưu Kiện đây đã biết hối cải xin Nguyên soái mở lòng nhân đức mà dung cho nó một phen.
Nguyên soái nói:
- Thôi ta cũng nghe lời Địch vương thân mà dung cho nó, song phải đánh hai chục heo để làm gương.
Quân sĩ đem Ngưu Kiện ra đánh hai mươi hèo, rồi cho ở theo hàng chư tướng mà điều dụng.
Sau đó, Nguyên soái lại sai Tiêu Đình Quý và Ngưu Kiện đem quân đến đánh dẹp Đại Lang sơn, trừ bọn thảo khấu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét